Chào mừng quý vị đến với Blog ngữ văn.
MỘT KHÚC RU CON
Trên bàn viết của mẹ,con bày ngổn ngang nào thước, nào kéo, nao con ốc biển, lẵng hoa bé xíu, cùng cả mẩu bút chì xinh xinh con vừa đánh gẫy.
Trên giường ngủ của mẹ, con cùng lũ trẻ con chơi trò ú tim. Khi con làm cô giáo dịu hiền, khi con làm bác sĩ. Con cũng bày ra ở đó nào khăn, nào áo, nào cặp sách hay một chú búp bê cụt chân đang được cứu chữa.
Có những lúc mẹ giận hờn vô lối với những trò nghịch ngợm của con, mẹ muốn con thật ngăn nắp, dịu dàng. Và đôi lúc mẹ chợt buồn_ sợ con gái sau này trở thành kẻ đâm tuông bỏ vãi.
Nhưng con ơi, những ngày xa con mẹ bỗng nhơ gương mặt con với những trò chơi con diễn ra hàng ngày không bao giờ chán. Mẹ nhớ cái bàn viết của mẹ có vết mục con vừa đánh đổ, chiếc váy búp bê hay con ốc biển. Chiếc giường cũ của mẹ sao mả ngổn ngang với những đồ vật con bày...
Và khi ấy mẹ bỗng rơi nước mắt và ước ao rằng con đừng mang theo kí ức một lần mẹ đánh đòn con về tội bày bừa.
Ôi, giá như không có cái thế giới trẻ thơ kia cùa con , làm sao mẹ biết mẹ thương và yêu con đến nhường nào. Mẹ đã vun đắp từ con lòng kiên nhẫn sắp xếp lại ngôi nhà với ý nghĩa: ngôi nhà này sẽ ở tận đâu nếu không có tiếng ríu ran của con,cùng những chú búp bê, lẵng hoa bé xíu và mẩu bút chì xinh xinh con vừa đánh gẫy...
Nguyễn Thị Nhật Vân @ 10:17 06/02/2011
Số lượt xem: 934
- “MÀU THỜI GIAN” CỦA ĐOÀN PHÚ TỨ (30/06/10)
- Nguyễn Đình Thi (29/08/09)
- NGỒI BUỒN NHỚ MẸ TA XƯA- NGUYỄN DUY (12/05/09)
- ÁO LỤA HÀ ĐÔNG - NGUYÊN SA (07/04/09)
- PHONG KIỀU DẠ BẠC- BÀI THƠ NỔI TIẾNG CỦA TRƯƠNG KẾ (31/03/09)

Các ý kiến mới nhất